Lời cảm ơn

Thư cảm ơn của mẹ Trần Thị Lan gửi cơ sở cai nghiện tự nguyện Thanh Hóa

Kính gửi: Cán bộ nhân viên cơ sở cai nghiện tự nguyện Thanh Hóa

                Gửi con Nguyễn Ngọc Phương – quản lý cơ sở!

Mẹ xin gọi con là con trai vì đã cứu mạng thằng Hải – đứa con trai độc nhất của mẹ khỏi cuộc sống bế tắc, đen tối của ma túy. Từ khi thằng Trần Đức Hải thoát khỏi vòng vây của nàng tiêu nâu, làm lại được cuộc đời mới, mẹ không biết nói lời nào diễn tả hết được sự biết ơn của mẹ dành cho con và các các cán bộ nhân viên cơ sở Thanh Hóa.

Mẹ cảm thấy mình chết đi sống lại không biết bao lần khi thằng Hải hết vào lại ra trại cai nghiện mà vẫn chứng nào tật ấy. Nhìn nó tiều tụy, nhiều lần sốc thuốc tưởng chết, rồi thường xuyên trộm cắp sống chui sống lủi giấu diếm làng xóm họ hàng, tránh không được lời đàm tiếu, khinh khi, mẹ rất đau lòng. Của nả trong nhà đội nón theo nó ra đi mà không làm gì được. Mẹ tự trách mình đã quá chiều nó chỉ vì làm mẹ đơn thân, mẹ chỉ có nó là hi vọng. Tuy nhiên, khi nó càng ngày càng sa chân vào con đường tăm tối, mẹ đã mất hết niềm tin, không còn trông đợi gì nó khi tuổi già ập đến.

Cho đến khi người bác họ ở Thanh Hóa kể cho mẹ về cơ sở cai nghiện tự nguyện tại đây đã chữa thành công cho nhiều người, mẹ đã tin ngay và gửi thằng Hải vào. Gom số tiền cả nhà cả cửa có hơn 7 triệu, mẹ đóng học phí và đặt niềm tin vào lần này. Người đầu tiên mẹ gặp là anh Tuấn phụ trách làm hồ sơ, biết được nhiều người đã cai nghiện thành công ở đây, giờ lại làm nhân viên của cơ sở, mẹ tin là nó sẽ không cô độc vì có người hiểu nó. Để nó ở đó 7 ngày, ngày nào mẹ cũng gọi điện. Nó kể giọng vui vẻ: Nào cơ sở hiện đại, khang trang, sạch sẽ, đặc biệt là tinh thần tốt, không bị khó chịu và mệt mỏi quá khi cai. Đến ngày thứ 8 mẹ vào thăm nó, nó đã tăng được 1kg, sức khỏe tốt. Ngày 20 mẹ vào thăm lần 2, nó kể là 10 ngày nữa là nó được ra, tuy nhiên nó xin ở lại thêm hẳn 1 tháng cho ổn định hoàn toàn. Nghe nó bảo giờ đầu óc minh mẫn, tỉnh táo không muốn quay lại con đường cũ nữa mà mẹ khóc vì mừng. Chỉ khi hết hạn cai ở cơ sở, về nhà ngày ngày đối mặt với nó, nhìn thấy nó ăn, nó ngủ và chịu khó làm việc nhà, bán hàng giúp mẹ, mẹ mới thật sự tin là nó đã quay lại được cuộc sống bình thường. Sau 1 tháng về, nó đi làm bảo vệ, tháng lương đầu tiên sau 10 năm là thằng vô công rồi nghề, nó đưa một nửa cho mẹ bảo mẹ mua quần áo mà mặc, ngày xưa mẹ cũng là người đẹp nhất làng. Mẹ đã không mua quần áo mà cất đi dành để sau này cho nó lấy vợ. Giờ có thể hi vọng một gia đình ấm áp, con đàn cháu đống, nương tựa vào nó lúc tuổi già rồi.

Mẹ viết bức thư này, chỉ để bày tỏ niềm vui và hạnh phúc vô bờ của một người mẹ có con thoát khỏi sự ảnh hưởng của vòng vây ma túy. Để có được điều đó là nhờ các con ở cơ sở Thanh Hóa đã tạo điều kiện cho những đứa lầm lỗi như thằng Hải có cơ hội làm lại cuộc đời. Mẹ thay mặt thằng Hải nói lời cảm ơn tới anh Tuấn (hành chính), anh Ngọc (đầu bếp), anh Khải (đội trưởng)… những nhân viên tốt bụng, những người bạn trỉ chia sẻ khó khăn của nó lúc còn ở đó. Vì những sẻ chia ấm áp tình người đó, mà nó đã có được ngày hôm nay. Khi nào thằng Hải lấy vợ, chắc chắn mẹ sẽ cùng vợ con nó vào thăm và cảm ơn trực tiếp các con.

Chúc các con có nhiều cống hiến hơn cho cộng đồng vì các hoạt động có ý nghĩa của cơ sở!

Mẹ: Trần Thị Lan

Hòa Bình, ngày 8-11-2017

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *